10 thg 8, 2015

Những cung đường tuyệt đẹp trên hành trình phượt bắc nam

Trên những con đường ấy, cảm xúc được chạy xe trên đỉnh đèo lộng gió, dưới ánh bình minh, hoàng hôn tím muộn, hay trong đêm trăng ngút ngàn, rồi vượt qua những rừng thông mù sương, bồng bềnh trên con đường mây trắng, cắt ngang những bản làng mộc mạc... sẽ làm những kẻ phiêu bạt say lòng.

Nếu đã đi nhiều, chắc hẳn bạn cũng có lần đổ đèo trong ánh chiều tà. Nắng qua đèo, núi rừng chuyển sang một nửa sáng tối. Đi vào phần tối đó bạn sẽ cảm nhận rõ cái lạnh lẽo hoang vu. Người lữ khách tha phương cố gắng đi vào vùng nắng, lặng ngắm vùng trời bao la đang chuyển màu nồng ấm, như cố bừng lên rực rỡ trước khi chìm vào bóng tối. Ánh sáng tắt lịm, bóng tối bao trùm cùng cái lạnh đến tê tái, khơi dậy nỗi buồn, sự đơn côi và hoài niệm 


Những con đường thênh thang nắng sớm 

Trời buông nắng và mây lững lờ trên đỉnh đèo Ô Quý Hồ 

Chạy qua Mã Pí Lèng 

Đèo Pha Đin. Đứng trên đỉnh đèo phía Điện Biên, bạn có thể phóng tầm mắt ra xa nhìn về hướng tuyến đường mới hiện đại, quanh co nơi lưng núi với những nhịp cầu bắc qua vực sâu hun hút. Ở đó, bạn cũng có thể thấy được thung lũng Mường Quài trải rộng ngút ngàn với màu xanh của đồi núi, màu xanh của nền trời cùng những đám mây trắng lớn bồng bềnh. Tất cả màu sắc, cảnh vật hòa quyện vào nhau tạo nên một phong cảnh thật hùng vĩ. Ẩn hiện trong bức tranh phong cảnh đó là những nóc nhà thấp thoáng của các bản làng, trông thật nhỏ bé giữa không gian bao la của đất trời 

Đèo Mã Phục nằm trên con đường độc đạo QL3 từ Phủ Lỗ đến cửa khẩu Tà Lùng, tỉnh Cao Bằng. Đèo quanh co bên những dãy núi đá vôi cao chót vót, những thảm thực vật xanh mát với khí hậu ôn hòa quanh năm 

Đèo Tam Canh. Cung đường lãng du, nơi có nắng trên vai người lữ khách, nơi gió núi heo hút mang hương của rừng 

Trùng Khánh, Cao Bằng. Nhớ những đường đèo núi mà ở một khúc cua nào đó còn vương trắng những thảm hoa rơi 

Nhớ những ngày hè Quảng Trị đổ lửa, lang thang trên những cung đường xẻ dọc đất nước 

Bỏ lại đèo núi sương gió, tôi đi trên những con đường đất nhỏ hẹp, phủ đầy hoa xuyến chi, chạy xuyên giữa cánh đồng thơm mùi lúa mới đang trổ đòng đòng của Hà Tĩnh 

Mường Lát. Những con đường bằng đất, đá hộc và cả những thân cây gãy đổ. Nhưng gian khó nào cản được hành trình ta đi. Nó chỉ thêm gia vị cảm xúc cho ta mà thôi 

Quan Hóa, Thanh Hóa. Đường xa vặn dặm, lũy tre làng xào xạc trong gió chiều cùng mùi cỏ đốt ngai ngái, cay mắt người lữ khách 

Ngã ba Đông Dương, Tây Nguyên. Những con đường bụi mù đất đỏ, xuyên qua đồi cỏ cháy úa của cao nguyên Tây Nguyên đầy nắng và gió 

 Bạn có bị kích thích bởi những con đường như này? Tôi thì có đấy và thường tạt ngang ngửa vào những lối mòn nhỏ nhưng đẹp hoang sơ, thơm mùi cỏ cây hoa lá và có khi không đơn giản để đi. Cho dù đôi khi nó làm trễ lịch trình của tôi và đoàn 

Ai đó lên phố núi cao nguyên Pleiku (Gia Lai), có nhớ Biển Hồ xanh thẳm, có nhớ đường thông lộng gió này không. Đi trong này cảm giác như đang được chào đón bởi binh đoàn khổng lồ vậy 

Bình Thuận. Chợt nhớ mình đã từng vi vu trên những cung đường qua miền cát nắng. Nơi mà bước chân lạo xạo, bỏng rát vì nóng, gió thì mang cả vị của cát... 

Đầm Môn, vịnh Vân Phong, Vạn Ninh, Khánh Hòa. Nếu bạn biết cung đường ngày với mênh mang cát trắng, tiếng sóng vỗ rì rào và gió mang hơi thở mặn nồng của biển thì chắc hẳn cũng đã biết vị của cát khi thở bằng lỗ tai và cả cách đẩy những bánh xe quay tít, bụi mù vì cát ở 

Tuyến đường thênh thang nắng gió bên những bãi biển trong xanh và hoang sơ tại Bình Tiên, Ninh Thuận 

Ngô Huy Hòa