16 thg 5, 2026

Gìn giữ vị ngọt quê hương

Hơn bốn mươi năm qua, bà Nguyễn Thị Dung, 64 tuổi, ở phường Cẩm Thành, vẫn lặng lẽ giữ lửa, chắt chiu từng mẻ đường phèn từ đôi bàn tay và kinh nghiệm tích góp qua năm tháng.

Hơn 40 năm qua, bà Nguyễn Thị Dung và gia đình vẫn đều đặn nấu đường mỗi ngày. Công việc ấy lặp lại như một thói quen, nhưng lại giữ trong đó tình yêu nghề tha thiết.

“Thuở đôi mươi, tôi đã theo nghề rồi. Ngày xưa chưa có máy móc, người ta dùng trâu quay cối ép mía, nấu đường rồi đem ra chợ bán. Tôi cũng làm từ hồi đó tới giờ”, bà Dung kể, giọng chậm rãi.

Khi các nhà máy đường xuất hiện, nhiều người rời bếp lửa, chuyển sang bán mía, buôn đường công nghiệp. Bà Dung cũng từng thử buôn đường, nhưng rồi lại quay về với làm đường phèn thủ công. Không phải vì dễ, mà vì quen với mùi đường chín, quen với cảm giác canh lửa, quen với việc chờ đợi một mẻ đường thành hình.

“Buôn bán thì không ổn định, mình không chủ động được. Tôi quay lại làm đường phèn, ban đầu cũng khó, nhưng làm riết rồi quen”, bà Dung tâm sự. 

Làm đường phèn không chỉ là nấu đường. Đó là cả một quá trình chắt lọc. Đường được hòa với nước, khuấy đều cho tan hết, rồi lọc kỹ để bỏ tạp chất. Công đoạn này quyết định độ trong của đường. Sau đó, dung dịch được đun lên, lửa phải đều, người nấu không được rời tay.

Chứng tích lịch sử Nhà tù Lao Bảo

Cụm tượng đài Kỷ niệm Lao Bảo trong khuôn viên di tích. Ảnh: Tá Chuyên - TTXVN

Nhà tù Lao Bảo (xã Lao Bảo, Quảng Trị) do thực dân Pháp xây dựng từ năm 1908 nhằm giam cầm những sĩ phu, chiến sĩ, nhà cách cách mạng kiên trung của Đảng ta. Năm 1991, nhà tù này được công nhận là di tích lịch sử Quốc gia. Đây được xem là địa chỉ đỏ để mỗi người dân Việt Nam đến tri ân, tưởng nhớ lớp người đi trước đã hy sinh tuổi trẻ, mạng sống, để đất nước có ngày độc lập.

Chợ ven biển Cửa Lò chỉ bán đặc sản top 10 Việt Nam, đêm nào cũng kín khách

Khu chợ ven biển Cửa Lò (tỉnh Nghệ An) chỉ bán một loại đặc sản lọt top 10 Việt Nam, đêm nào cũng đông kín du khách đến mua và trải nghiệm.

Đoạn vỉa hè dài chừng 150 m trên tuyến đường dẫn ra đảo Lan Châu (phường Cửa Lò, tỉnh Nghệ An), từ hơn một tháng nay, cứ vào khoảng 20h lại trở nên nhộn nhịp với một phiên chợ rất đặc biệt – chợ mực nháy (còn gọi là mực nhảy).

Không sạp hàng cố định, không lều bạt hay biển hiệu, người bán chỉ cần chọn một khoảng trống, kê chiếc ghế nhỏ, đặt chậu mực xuống là có thể bắt đầu buôn bán. Dưới ánh đèn pin hoặc đèn tích điện, những con mực tươi rói liên tục đổi màu, nhấp nháy, tạo nên sức hút khó cưỡng đối với du khách.

Không khí mua bán mực nháy tấp nập dọc tuyến đường lên đảo Lan Châu mỗi tối. Ảnh: T.T

Ga Đà Lạt ‘kết nghĩa’ ga Pháp, mở hành trình du lịch di sản Việt - Pháp

Cách nhau hàng nghìn km, ga Đà Lạt và ga Deauville - Trouville vừa “kết nghĩa”, nối hai không gian di sản Việt – Pháp hơn một thế kỷ.

Ngày 7/5/2026, tại Đại sứ quán Pháp ở Việt Nam, ga Đà Lạt (Lâm Đồng, Việt Nam) và ga Deauville - Trouville (vùng Normandie, Pháp) chính thức ký kết thỏa thuận “kết nghĩa”, mở ra hành trình kết nối đặc biệt giữa hai công trình đường sắt mang đậm dấu ấn lịch sử.

Đây cũng là lần đầu tiên mô hình “ga song sinh” giữa Việt Nam và Pháp được triển khai.

Nếu ga Deauville - Trouville là biểu tượng của những kỳ nghỉ ven biển châu Âu đầu thế kỷ XX, thì ga Đà Lạt lại được xem như một “tọa độ ký ức” giữa thành phố cao nguyên. Ít ai biết rằng, nhà ga vùng Normandy đã trở thành nguồn cảm hứng cho thiết kế của ga Đà Lạt hơn 90 năm trước.

Nhà ga Đà Lạt hơn 90 năm tuổi. Ảnh: VNR

15 thg 5, 2026

Bản sắc S’tiêng ở điểm đến cộng đồng Bom Bo

Xã Bom Bo (Đồng Nai) xác định định hướng chiến lược là triển khai chương trình đột phá về văn hóa và du lịch với đề án “Phát triển du lịch địa phương gắn với khai thác tiềm năng nông nghiệp và bảo tồn văn hóa dân tộc S’tiêng, giai đoạn 2025–2030”. Chiến lược mang thông điệp “Bom Bo - Bản sắc S'tiêng, điểm đến cộng đồng”.

Khu bảo tồn văn hóa dân tộc S’tiêng Sóc Bom Bo là nơi lưu giữ, bảo tồn và phát huy những giá trị văn hoá tiêu biểu của Người S’tiêng. Ảnh: K GỬIH-TTXVN

Những chuyến tàu xuyên qua thành phố

Sự hiện diện của một tuyến đường giao thông cố định trong đô thị đông đúc có sức hấp dẫn không chối cãi về mặt du lịch. Trên Google Maps, địa điểm “Phố đường tàu Hà Nội” có tới 15 nghìn lượt đánh giá với điểm số rất cao là 4,4/5...

Gần đây câu chuyện về phố đường tàu Hà Nội vẫn chưa hạ nhiệt. Sau khi các cơ quan chức năng hạn chế hoạt động của các quán cà phê dọc đoạn đường tàu chạy qua khu dân cư từ cuối dốc cầu cạn Phùng Hưng đến chắn tàu phố Điện Biên Phủ, được vài tuần người ta thấy nhộn nhịp trở lại. Du khách nước ngoài vẫn muốn được “thưởng thức” một chuyến tàu chạy qua thành phố trong ngày.

Trên Google Maps, địa điểm “Phố đường tàu Hà Nội” có tới 15 nghìn lượt đánh giá với điểm số rất cao là 4,4/5, chỉ kém Nhà hát Lớn (21 nghìn) hay Văn Miếu - Quốc Tử Giám (20 nghìn). Mặc cho sự bất tiện nhất định của một đường tàu giao cắt đồng mức xuyên qua thành phố, sự hiện diện của một tuyến đường giao thông cố định trong đô thị đông đúc có sức hấp dẫn không chối cãi về mặt du lịch.

Đường Lưu Văn Lang - những ngày đẹp xưa

Đường hẹp, dài vỏn vẹn khoảng 140 m. Nó nằm trong nhóm đường cổ xưa của Sài Gòn, bắt đầu từ đường Nguyễn Trung Trực đến đường Phan Bội Châu, nhìn thẳng ra cửa Đông chợ Bến Thành.

Ban đầu nó mang tên Sabourain (có tài liệu cho biết là chủ đồn điền cà phê và cao su ở Nam kỳ đầu thế kỷ XX) lấy tên mình đặt tên đường. Năm 1955, chính quyền Sài Gòn đổi thành đường Tạ Thu Thâu. Ngày 14.8.1975, mang tên Lưu Văn Lang cho đến nay.

Đường lưu thông hai chiều. Tuy nhỏ nhưng nhờ có vị trí đắc địa ngay sát chợ Bến Thành nên hai bên đường tọa lạc nhiều địa chỉ nổi tiếng suốt thế kỷ XX. Ngày nay đây là con đường buôn bán, nơi vãng lai của khách du lịch ngắm nhìn khu phố buôn bán tiêu biểu của Sài Gòn.

Ngày xưa có một chuyến tàu

Có một con đường nhỏ mà người lớn hay gọi là “đường rầy xe lửa”. Một con đường nhỏ, tăm tắp chạy mãi về đâu đó. Nếu người lớn không gọi riết thành quen, lứa sinh sau đẻ muộn chúng tôi không bao giờ biết con đường ấy khi xưa là một đường tàu...

Thuở thiếu thời tôi sống ở nơi không có khái niệm tên đường hay số nhà trong thời gian dài. Nhiều khi cảm giác mỗi nóc nhà chỉ là những hòn đảo nhỏ dập dềnh tại chỗ giữa đại dương mà sóng triều đan xen sắc xanh của đồng lúa với sắc nâu sậm của những mái nhà tôn rỉ sét và một dải màu xam xám của đường nhựa chạy thẳng tắp phân chia hai sắc độ đối lập đó với nhau.

Hồi nhỏ mỗi lần đi xe ôm hay xe lôi chúng tôi thường không nói số nhà, tên đường, vì có đâu mà nói. Chúng tôi chỉ cần cho bác xe ôm biết mình muốn đi “khúc nào” thì lập tức họ biết chốn đó ở đâu, tính ngay ra giá cuốc còn nhanh hơn ứng dụng đặt xe bây giờ. Trước khi xe chuyển bánh cũng có màn trả giá cho vui nhưng nói chung thường người ta đã đi quen rồi, mà con người có phải máy móc đâu, đi gần đi xa hơn vài chục mét thật ra cũng chẳng thành chuyện để tranh cãi.

14 thg 5, 2026

"Chợ tình Xuân Dương” - Nơi lưu giữ mạch ngầm văn hóa trăm năm

Ngày 10/5, UBND xã Xuân Dương (tỉnh Thái Nguyên) đã khai mạc Lễ hội văn hóa truyền thống “Chợ tình Xuân Dương” năm 2026. Việc tổ chức lễ hội truyền thống này nhằm tiếp tục khẳng định sức sống mãnh liệt của một di sản văn hóa phi vật thể đặc sắc, nơi những câu hát Sli, hát Lượn làm say lòng du khách thập phương.

Được hình thành từ những năm đầu thế kỷ XX (khoảng năm 1911), trải qua hơn 100 năm thăng trầm của lịch sử, chợ tình Xuân Dương vẫn duy trì được những nét đẹp nguyên sơ, đậm đà bản sắc dân tộc. Đây không đơn thuần là một phiên chợ mua bán, mà là không gian văn hóa cộng đồng, nơi đồng bào các dân tộc trong và ngoài khu vực gặp gỡ, giao lưu và thắt chặt tình đoàn kết.

Khai mạc Lễ hội văn hóa truyền thống “Chợ tình Xuân Dương” năm 2026. Ảnh: Vũ Hoàng Giang - TTXVN

Sản vật 10 chân có hình thù kỳ dị ở Mũi Né, khách khen ngọt ngon như tôm hùm

Mặc dù có vẻ ngoài khác lạ nhưng sản vật này lại được ưa chuộng, hút khách thưởng thức ở Mũi Né nhờ phần thịt trắng dai, có vị ngọt dịu tự nhiên.

Tôm mũ ni là loài giáp xác có 10 chân, sinh sống ở các vùng biển ấm. Chúng sống ở độ sâu hàng chục mét, nơi có rạn san hô và đá ngầm.

Tại Việt Nam, loài tôm này xuất hiện nhiều ở khu vực biển đảo miền Trung và miền Nam.

Trong đó, Mũi Né (Lâm Đồng), đặc khu Côn Đảo (TPHCM) hay đặc khu Phú Quốc (An Giang) được đánh giá là những nơi có điều kiện tự nhiên lý tưởng để tôm mũ ni phát triển và cho chất lượng tốt nhất.

Tôm mũ ni có lớp vỏ cứng như mai cua, thân dẹp, thịt trắng ngần, dai và có vị ngọt tự nhiên