22 thg 1, 2013

Hương vị Quỳnh Côi

Không sánh được với các thị trấn lân cận khác về sự phát triển rầm rộ thời gian gần đây, nhưng thị trấn Quỳnh Côi - thủ phủ huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình lại ẩn chứa bao điều thú vị và nhiều món ăn khoái khẩu.

Canh cá Quỳnh Côi



Tô canh cá Quỳnh Côi

Sáng, trưa, chiều, tối, canh cá đều có thể là món ăn chính của dân vùng Quỳnh Côi. Những sớm thu heo may se se hay sáng đông miên man sương phủ, bước qua một hàng canh cá thì có lẽ ai cũng bị lịm đi bởi mùi hương ngào ngạt của nồi nước dùng nóng bỏng, bởi vị thơm giòn của miếng cá om, cá chiên, bởi mùi hăng hăng của hành tươi chẻ nhỏ, húng bạc hà, thì là...



Canh cá Quỳnh Côi - món ngon đồng quê Thái Bình

Mát ngọt và đậm đà, gợi nhớ gợi thương về làng quê yêu dấu... Ấy chính là điều người ta cảm nhận khi thưởng thức món canh cá Quỳnh Côi. Người dân thị trấn Quỳnh Côi (Quỳnh Phụ, Thái Bình) bao đời nay vẫn tự hào về món ngon cha ông truyền dạy.


Canh cá Quỳnh Côi

Canh cá được làm từ những nguyên liệu rất đơn giản là sản vật của chính đồng quê như cá, rau, gạo… Cái hút khách của món ăn này chính ở cái vị ngọt ngào và mát dịu. Đó là cái ngọt của cá, cái mát của rau tươi, của bánh đa xào làm từ gạo. Vị ngon của những miếng cá chiên cùng vị bùi của rau thì là và vị thơm của gừng tươi tạo nên hương vị thật độc đáo.


Bánh tết của người Thái Bình

Miền đất lúa Thái Bình cũng là quê hương của bao đặc sản nông nghiệp trứ danh, trong đó có món bánh cáy - một món quà biếu tết đầy ý nghĩa.


Bánh cáy Thái Bình - Ảnh: P.Thanh

Tết đến xuân về, người Việt ta có tục lệ biếu tặng sản vật quê hương như muốn bày tỏ tình cảm chân thành, cũng như thể hiện niềm tự hào về mảnh đất đã sinh ra và lớn lên. Nếu người Hà Nội tự hào với bánh cốm Hàng Than, Hải Dương có bánh đậu xanh, người Thanh Hóa là nem chua… thì với người con miền đất lúa Thái Bình đó là một loại bánh được làm hoàn toàn từ sản vật nông nghiệp: bánh cáy.


Bánh cáy - đặc sản Thái Bình


Chiếc bánh cáy làng Nguyễn. Ảnh: Vũ Hào 

Trong cái rét hanh hao của những ngày cuối tháng Giêng, ngồi trên chiếc xe khách chạy tuyến Nam Định - Hải Phòng, điểm thu hút tôi nhất là những tấm biển quảng cáo “Bánh cáy làng Nguyễn” nối tiếp nhau không dứt trên quốc lộ 10, kể từ địa giới Đông Hưng, Thái Bình.

Chỉ ở lại Thái Bình vài ngày, mọi người đã dặn tôi lần sau ra đây, “không cần những biển báo địa giới, không cần hỏi thăm ai, mọi người đều dễ nhận biết khi đã đi hết đất Nam Định sang tới đất Thái Bình, ấy là vô vàn những biển hiệu của cửa hàng bán bánh cáy nổi bật trên màu xanh của đồng lúa bạt ngàn”.


Nhớ bánh lá răng bừa xứ Thanh


Vào những dịp lễ tết, hầu như gia đình nào ở làng quê xứ Thanh cũng làm bánh lá răng bừa để cúng tổ tiên và cho con cháu xa gần thưởng thức.

Trên mâm cỗ ngày tết cổ truyền hay những ngày lễ trong năm, tuy có rất nhiều thức ăn ngon nhưng luôn có thêm đĩa bánh lá răng bừa (chiếc bánh nhỏ, thon như răng của chiếc bừa) bốc khói nghi ngút, thơm lừng mùi hành mỡ, lá chuối thật hấp dẫn.




Bà con xã Xuân Lập, huyện Thọ Xuân (Thanh Hóa) làm bánh lá răng bừa phục vụ du khách đến với lễ hội Lê Hoàn - Ảnh: Hà Đồng


Bánh khoái tép Thanh Hóa

Chiều nay mẹ gọi điện ra nhắc trời đã lạnh, nhớ mặc ấm và kể cả nhà đang quây quần bên chảo bánh khoái tép. Ôi nhớ quá món bánh khoái với hình ảnh bếp lửa bập bùng, tiếng mỡ xèo xèo, mùi tép thơm mặn mà gắn bó tuổi thơ nơi vùng quê nghèo đầy nắng gió. 



Bánh khoái tép 

Trời se se lạnh, ngồi đợi chờ từng mẻ bánh xèo xèo trong chảo rồi thưởng thức vị giòn, béo ngậy nhưng không ngấy của miếng bánh khoái tép chấm nước mắm chanh ớt thì còn gì bằng.

Bánh khoái có vẻ giống bánh xèo Nam bộ về cách chế biến nhưng nguyên liệu thì khác, mang một vẻ đặc trưng của xứ Thanh.


Xem cá Thần ở suối Lương Ngọc



Suối Lương Ngọc được người dân gọi là suối Cá Thần. Ảnh: Thanh Hương

Từ thành phố Thanh Hóa đến xã Cẩm Lương huyện Cẩm Thuỷ phải đi gần 100km, trong đó có khoảng 20km đường đất. Vào những hôm trời mưa, đoạn đường đất có lẽ đi bộ nhanh hơn xe máy, ô tô thì chắc là không thể. Những câu chuyện kể về suối Lương Ngọc ở đó được người dân gọi là suối Cá Thần đã thôi thúc chúng tôi lên đường dù biết sẽ gặp nhiều vất vả sau những trận mưa.

Đêm hôm trước trời đổ mưa to, nhưng may thay sáng ra trời tạnh, chúng tôi nấn ná mãi đến lúc ăn trưa xong mới khởi hành, chờ cho mặt đường khô ráo hơn. Trên đường đi, chúng tôi ghé vào chụp ảnh lưu niệm ở di tích cổng vào thành Hồ, vốn đã bị bào mòn và phá hủy bởi chiến tranh và thời gian.

Phi Bài, động táng kỳ lạ của người xưa

Sáng sớm, từ TP Thanh Hóa chúng tôi cưỡi xe máy theo quốc lộ 217 đến Cẩm Thủy rồi rẽ sang quốc lộ 15 qua Pù Luông, Bá Thước, Quan Hóa quê hương các dân tộc Thái, Mường sống lâu đời bên dòng sông Mã.

Dừng chân bên bãi bồi ven sông Luồng, nhìn phía đối diện đã thấy thấp thoáng hang Ma với những ngóc ngách nửa chìm nửa nổi khá kỳ lạ trên mặt nước...


Hang Ma với vách núi dựng đứng - Ảnh: Trần Thế Dũng

Đó là nỗi ám ảnh của dân sông nước bởi nhiều câu chuyện lưu truyền về những tai nạn đầy bí ẩn từ xưa.


Khám phá Thành nhà Hồ - di sản văn hóa thế giới

Thành nhà Hồ nằm trên địa bàn xã Vĩnh Tiến và Vĩnh Long, huyện Vĩnh Lộc (Thanh Hóa), từng là trung tâm chính trị - kinh tế - văn hóa - xã hội của nước ta. Dù chỉ tồn tại trong thời gian bảy năm (1400- 1407) dưới triều nhà Hồ, nhưng đây là một công trình kiến trúc độc đáo, một biểu tượng kiệt xuất của những công trình thành cổ.



Mặt ngoài cổng phía bắc Thành nhà Hồ

Khám phá rừng Lam Kinh

Qua hàng trăm năm phát triển, do ý thức bảo vệ và bàn tay chăm sóc của con người, rừng Lam Kinh đã trở thành tài sản vô giá nơi núi rừng Lam Sơn. Hàng trăm cây cổ thụ đang trường tồn cùng quần thể lăng tẩm của các vị vua triều hậu Lê trở thành địa chỉ tham quan thú vị cả về tâm linh lẫn phong cảnh.



Cây đa Lam Kinh huyền thoại. 

Từ phía đường Hồ Chí Minh, lữ khách có thể thấy rừng Lam Kinh hiện lên với màu xanh căng tràn sức sống. Cùng với những ngọn đồi lượn sóng, khu rừng Lam Kinh đã tạo cho vùng đất cổ Xuân Lam (Thọ Xuân) và Kiên Thọ (Ngọc Lặc) một cảnh đẹp hiếm thấy.