Chùa Linh Sơn, Đà Lạt. Ảnh: Kinh Luân
Nằm
trên một triền đồi thấp trong lòng thành phố Đà Lạt, khuôn viên chùa
Linh Sơn như một cõi riêng, nơi chỉ nghe thông reo và tiếng chuông mõ
đều đều vọng lại. Từ đầu phố Nguyễn Văn Trỗi – Bùi Thị Xuân, theo con
đường dốc bước qua cổng chùa, khách lãng du cảm nhận rõ sự khác biệt;
dưới kia là những chiếc xe máy ồn ào khói bụi, còn trên đây chỉ có vài
chú ngựa thong dong gặm cỏ…
Linh Sơn được xây dựng vào năm
1938, ngày nay đây còn là trường đào tạo Phật học Cơ bản và nơi đặt văn
phòng của Ban Trị sự Phật giáo tỉnh Lâm Đồng (120 Nguyễn Văn Trỗi, thành
phố Đà Lạt). Quy mô và kiến trúc của Linh Sơn khá khiêm tốn, giản dị,
không bề thế, thơ mộng như Thiền viện Trúc Lâm, Thiền viện Vạn Hạnh;
không có bề dày lịch sử như Tổ đình Linh Quang là những tự, viện nổi
tiếng khác ở Đà Lạt.
Cổng chùa Linh Sơn. Ảnh: Kinh Luân
Thế nhưng Linh Sơn vẫn là nơi mà khách phương xa đến Đà Lạt thường muốn
một lần ghé vào vãn cảnh. Với nhiều người, mỗi lần đặt chân lên thành
phố sương mù này vẫn nghe văng vẳng câu thơ của thi sĩ Dạ Cầm viết từ
thập niên 60: “Linh Sơn đâu đây buông tiếng chuông ban chiều...” được nhạc sĩ Minh Kỳ phổ thành ca khúc bất hủ “Thương về miền đất lạnh”. Đối với du khách nước ngoài, họ tìm đến Linh Sơn qua lời giới thiệu trong sách “Lonely Planet - Vietnam”.
Kiến trúc chùa Linh Sơn mang đậm phong cách kiến trúc Á Đông, đường nét
giản dị và hài hòa. Với kết cấu cổ điển tường gạch mái ngói, từ xa
khách có thể thấy rõ kiểu nóc đặc trưng của đình chùa Việt Nam: đôi rồng
uốn khúc nằm đối xứng ở hai đầu hồi, trong khi bốn mái riềm xuôi cong
về phía dưới với những đường nét hoa văn riêng biệt.

Chính điện chùa Linh Sơn. Ảnh: Kinh Luân
Nhìn
từ ngoài vào, dưới hàng thông và bạch đàn cao vút là tòa chính điện với
bốn cột gỗ lớn sơn màu son đỏ - trên đó là những hàng câu đối chữ Nho
thếp vàng. Từ dưới đường bước lên chục bậc thang là sân chùa, hai bên có
mấy trụ gạch khảm bằng sứ những lời của Đức Phật. Những người lớn tuổi
cho biết trước kia ngay giữa sân có tượng Phật Quan Âm đứng trên đài
sen, nay được dời qua một bên sân.
Chính điện bao gồm hai ngôi nhà nối liền nhau, được bài trí trang
nghiêm với tượng Phật Thích Ca ngồi trên tòa sen đúc bằng đồng từ năm
1952, cao 1,7 mét, nặng 1,25 tấn. Bên trái chính điện là Tổ đường - nơi
thờ Ðạt Ma Sư Tổ, ngoài cái trống lớn có đường kính 0,75 mét thì đây
cũng là nơi đặt bài vị các nhà sư đã viên tịch và những người đã khuất
mà thân nhân họ đưa vào chùa với niềm tin “để linh hồn được hưởng hương
khói và nghe kinh mỗi ngày”. Bên phải chính điện là tượng Hộ pháp Di đà,
gần đó đặt khung gỗ quý treo Ðại Hồng Chung” nặng 450 ký.
Trở ra ngoài sân, du khách thưởng ngoạn những hòn non bộ xây dựng rất
công phu - nhiều cái thực sự là những tác phẩm nghệ thuật. Gần đó dưới
bóng thông reo là tòa bảo tháp 3 tầng hình bát giác, nơi thờ kính xá lỵ
của các vị cao tăng đã sáng lập chùa. Trong chùa Linh Sơn còn có nhà
vãng sinh (nơi quàn thi hài Phật tử mà gia quyến họ muốn cử hành tang lễ
tại chùa) và phòng phát hành kinh bổn...
Kinh Luân