23 thg 6, 2015

Ngắm 'cây đa nghìn năm' trên đỉnh Sơn Trà

Được ưu ái gọi bằng nhiều cái tên như 'cây đa đại thụ', 'bách niên đại thụ' hay 'cây đa nghìn năm'… nhưng cho dù với cái tên nào thì cây đa di sản trên núi Sơn Trà (Đà Nẵng) cũng là điểm đến vô cùng hấp dẫn với người dân địa phương và du khách.


Cây đa này nằm ở rìa phía đông bán đảo Sơn Trà, thuộc khu bảo tồn 63, “cây đa nghìn năm” với hàng trăm rễ phụ lớn nhỏ bám sâu vào lòng đất mẹ, lừng lững vươn những tán lá xanh um về phía biển tạo cảnh quan đẹp có một không hai. 

Về Cẩm Nam ăn hến xúc bánh tráng

Bên kia phố cổ Hội An có vùng đất tên là Cẩm Nam. Vùng đất trên bãi phù sa ven sông Thu Bồn ấy sản sinh ra những món ăn với hến rất ngon nhờ Cồn hến, ăn một lần là nhớ hoài. 

Phải xúc hến bằng bánh tráng thì mới thực sự thưởng thức trọn vẹn vị ngon từ món hến trộn 

Đã sang Cẩm Nam rồi, thế nào cũng nên vào một trong những quán bán hến trộn ngon bên bờ sông để thưởng thức những chú hến tròn căng mẩy, được chế biến công phu, và luôn giữ được vị ngọt rất đặc trưng của hến...

Mít luộc chấm mắm nêm - đặc sản dân dã ở Quảng Trị

Thường xuất hiện trong mâm cơm ngày hè của người dân Quảng Trị, mít luộc chấm mắm nêm là món ăn mang đậm tình quê hồn hậu trong nỗi nhớ của những người con xa xứ.

Hè về là lúc những trái mít non trong vườn đang kỳ phát triển. Người dân Quảng Trị thường tỉa bớt những trái mít non mọc sát nhau để quả phát triển tốt hơn. Nhờ đó, trên mâm cơm gia đình có thêm nhiều món ngon như mít non kho cá, nấu canh tôm thịt, trộn nhộng tằm... Trong đó, đơn giản và dễ làm nhất là món mít luộc chấm mắm nêm. 

Sau khi luộc chín, người chế biến xắt thành từng miếng vừa ăn rồi bày ra đĩa. Tùy khẩu vị mỗi người mà để nguội hoặc ăn nóng. Ảnh: Quangtri360. 

Người mang tầm nhìn vượt thời đại

Nguyễn Văn Vĩnh từng là nhân vật lịch sử gây nhiều tranh cãi trong suốt thời gian dài. Nhiều nghiên cứu gần đây đã trả lại công bằng cho ông, dù vậy, mới chỉ phần nào khắc họa chân dung một con người kỳ vĩ, mang tầm nhìn vượt trước thời đại.

Học giả Nguyễn Văn Vĩnh - Ảnh: Wikipedia

Nguyễn Văn Vĩnh từng bị quy tội đã cắt đứt mạch văn hóa Hán - Nôm hàng ngàn năm khi là một trong những người có nhiều nỗ lực quảng bá chữ quốc ngữ. Còn ông lại nhận thấy, trong khi “xưa kia chỉ đàn ông ta dùi mài bao nhiêu lâu, tốn bao nhiêu cơm cha mẹ mới cầm được quyển sách” thì nay “không những là anh em mình, nào đàn bà, nào con gái, cho chí trẻ con, cũng đã cầm được quyển sách đọc”. Như vậy không phải chữ Hán, chữ Nôm, mà chính chữ quốc ngữ - loại chữ dễ đọc, dễ học mới là phương tiện hữu hiệu để “khai dân trí”. Bởi vậy ông mới viết: “Nước Nam ta mai sau này, hay dở cũng ở như chữ quốc ngữ”. Quả thực, chữ quốc ngữ đã mở ra thời đại văn minh mới cho người dân Việt.

Kỳ quan của bóng bàn thế giới

Gặp lại tay vợt Lê Văn Tiết, người từng được báo chí thế giới tôn vinh là “kỳ quan của bóng bàn thế giới” tại nhà riêng số 187 Nguyễn Sơn, Q.Tân Phú (TP.HCM), ở tuổi 76, nhưng ông vẫn còn rất khỏe mạnh và nhanh nhẹn.

22 thg 6, 2015

Mùa mưa dạo suối Hồng

Nằm khuất sau đồi cát ở Mũi Né (Phan Thiết), suối Hồng là điểm tham quan thú vị cho những ai thích khám phá vẻ đẹp hoang sơ. Đến đây vào mùa mưa, bạn có thể đi bộ dưới lòng suối và ngắm những vạt nhũ sa tuyệt đẹp. 


Đường dễ đến suối Hồng (suối Tiên) nhất là đi theo đường Huỳnh Thúc Kháng, phường Mũi Né - Phan Thiết. Lối vào suối mà du khách thường dừng lại là chân cầu nằm ngay ven đường, nơi có những quán cà phê kiêm quán ăn của người dân địa phương, vừa đảm nhận luôn việc giữ xe, giữ đồ cho khách muốn lội suối. Nơi đây có những bậc thang đi xuống bằng bao cát, có tay vịn bằng tre để khách dễ dàng bước xuống. 

Hồi sinh di sản Huế

Có một thời kỳ dài, nhiều công trình kiến trúc cung đình triều Nguyễn (1802 - 1945) ở Huế bị lãng quên, trở thành những phế tích hoang tàn, đổ nát vì thiên tai, bom đạn. Cho đến năm 1993, khi Quần thể Di tích Cố đô Huế được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới thì công tác bảo tồn, trùng tu, tôn tạo mới thực sự được quan tâm và đẩy mạnh. Từ đó đến nay, bằng nguồn lực trong nước và quốc tế, nhiều công trình đã được hồi sinh, trở lại với hình bóng vàng son, lộng lẫy như xưa. 

Sự gặm nhấm của thời gian

Huế là xứ nắng lắm mưa nhiều, thời tiết khắc nghiệt, thiên tai lũ lụt triền miên, hầu như năm nào cũng có; lại thêm cái sự tàn phá khốc liệt của hai cuộc chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ, và cả sự vô tình của con người trong cuộc sống mưu sinh đã khiến cho Quần thể Di tích Cố đô Huế bị hư hại, tổn thất không biết bao nhiêu mà kể.

Sự tổn hại ấy cứ âm thầm diễn ra từ ngày nọ sang tháng kia. Và như một nhà nghiên cứu Huế đã từng ví von: “Sự gặm nhấm của thời gian có thể khiến cho cả cung đình Huế sụp đổ”.

Dệt cói bên dòng Cổ Chiên

Khoảng 8 năm trở lại đây, nhờ chuyển đổi từ trồng lúa trên đất nhiễm phèn sang trồng cói ba vụ/ năm, nhiều hộ dân ở xã Đức Mỹ, huyện Càng Long (Trà Vinh) đã vươn lên thoát nghèo, có được cuộc sống ấm no, sung túc nhờ nghề trồng và dệt cói.

Chúng tôi đến xã Đức Mỹ đúng vào mùa cao điểm thu hoạch cói. Hai bên bờ dòng sông Cổ Chiên phủ một màu xanh thẳm của hơn 600ha đất trồng cói ở xã Đức Mỹ tạo nên một bức tranh làng quê sinh động và yên bình.

Gần đó, tiếng máy dệt cói của Hợp tác xã (HTX) Quyết Tâm đang vận hành liên tục, “nuốt” từng cọng cói vàng khô rồi “nhả” ra những tấm thảm, tấm chiếu tinh tươm. Những người thợ khéo tay đang cẩn thận làm những công đoạn cuối cùng: cắt tỉa các phần cói thừa, cột dây và làm nốt những chi tiết còn lại để hoàn chỉnh các sản phẩm.

Ông Nguyễn Tấn Sen (56 tuổi), Chủ nhiệm HTX Quyết Tâm cho biết, nhờ lãnh đạo địa phương khuyến khích bà con nông dân chuyển đổi cơ cấu cây trồng, mạnh dạn chuyển sang trồng cói, loại cây phù hợp với điều kiện đất đai ở đây nên đã thu được những kết quả tích cực.

Hơn 600ha cói ở xã Đức Mỹ, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh.

Người đứng riêng trong mỹ thuật Việt

Từ Thánh Gióng - một tác phẩm tiêu biểu nhất của danh họa Nguyễn Tư Nghiêm, ta thấy rõ từ những âm hưởng mỹ thuật cổ, ông đã đạp mây bay lên.

Danh họa Nguyễn Tư Nghiêm - Ảnh: Nguyễn Đình Toán

Bức sơn mài Thánh Gióng của họa sĩ Nguyễn Tư Nghiêm hiện được lưu giữ tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam. Trên nền đỏ hơi ngả đun nhưng không rực rỡ như sơn mài vẫn là những bước chân ngựa Gióng chồng lên nhau. Không gian ba chiều chỉ còn lại hai - đúng như cách các nghệ nhân dân gian đã thực hiện trên các mảng điêu khắc đình chùa. Trong sải bước ngựa vuông vức, còn thấy thấp thoáng yếu tố lập thể. Ngựa Gióng không quá bay bổng, khuôn mặt Gióng cũng không mang một nét đặc tả tính cách rõ ràng. Nhưng thần thái tự do, khỏe mạnh của vị thánh trẻ trên lưng ngựa thấy rất rõ.

Người viết kịch thời đại

Lưu Quang Vũ đã trở thành hiện tượng của kịch Việt Nam thế kỷ 20 mà cho đến nay, sau 25 năm ngày ông mất chưa ai có thể vượt qua nổi.

Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh năm 1987 - Ảnh: gia đình cung cấp

Vào thuở mới bắt đầu sáng tác, hầu như những người cầm bút đều tìm đến với thơ ca trước tiên. Nhà văn Nghiêm Đa Văn - một trong những người bạn của Lưu Quang Vũ cũng vậy. Khi đã chuyển sang viết truyện thiếu nhi và làm nhiều nghề khác, ông Văn có lần tâm sự: “Một trong những thằng khiến tao bỏ làm thơ là thằng Vũ”. Ông nhìn thấy tài năng trời phú của Lưu Quang Vũ và cũng thấy rằng nếu ai không có tài năng đó thì nên từ giã thơ cho sớm.