23 thg 1, 2013

Chùa Bái Đính, công trình Phật giáo cấp quốc gia của Việt Nam

Nằm trong địa phận xã Gia Sinh, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình, từ đền thờ vua Đinh Tiên Hoàng và vua Lê Đại Hành, du khách đi thêm gần 6 km là tới khu vực chùa Bái Đính. Cách thủ đô Hà Nội trên 100 km, chùa Bái Đính là công trình Phật giáo do một nhóm tư nhân và các quỹ hảo tâm từ thiện đóng góp gây dựng (Công ty TNHH Nguyễn Xuân Trường thiết kế xây dựng và là chủ đầu tư), được coi là lớn nhất Việt Nam về diện tích và quy mô xây dựng.

Mặc dù mới hoàn tất trên 30% tổng khối lượng xây dựng, nhưng mỗi ngày chùa Bái Đính đón trên 50.000 người thập phương đến chiêm ngưỡng công trình.

Tam Thế Điện - Pháp Chủ Điện - Tháp Chuông và cổng Tam Quan có diện tích 107ha nằm trong tổng thể rộng 2.000 ha của trung tâm du lịch Tràng An. Chùa có 500 pho tượng La Hán đá nguyên khối do thợ đá làng Ninh Vân, Hoa Lư, Ninh Bình thực hiện, sẽ được đặt dọc hai bên đường từ cổng Tam Quan đến chân Tam Thế Điện (với chiều dài hơn 0,5 km).

Tổng cộng có đến 8.000 m³ gỗ quý gồm: sến, táu, lim, vàng tâm được sử dụng làm cột, kèo, mái… Hai quả chuông lớn nhất Đông Nam Á, nặng 27 tấn và 36 tấn, được đặt trong Tháp chuông 24 mái, 3 tầng (do nghệ nhân Nguyễn Văn Sứng, thành phố Huế thực hiện).

Chùa dự kiến khánh thành vào giữa năm 2010, để chuẩn bị cho Đại hội Phật giáo thế giới diễn ra tại đây vào tháng 9-2010.

Tháp chuông 3 tầng, 24 mái

Xung quanh tường tại tòa Tam Thập Điện và Pháp Chủ Điện xây 10.000 ô tượng thắp đèn chiếu sáng, nơi du khách có thể làm từ thiện để sở hữu một ô tượng với giá 5 triệu đồng

Mặt tiền của Tam Thế Điện

Ba pho tượng được đúc đồng nguyên khối (đồng được nhập từ Nga), do các nghệ nhân Ý Yên, Nam Định thực hiện. Mỗi pho tượng nặng 50 tấn, toàn bộ được thếp bằng vàng ròng, đặt trong gian chính của Tam Thế Điện. Nơi đây có diện tích 2.400m², gồm 12 mái, cột trụ cao từ 24m đến 30m

Đứng từ thềm của Tam Thế Điện nhìn ra phía trước là tòa Pháp Chủ Điện, trước nữa là hồ Đầm Thị, sông Hoàng Long, xung quanh bao bọc bởi núi đá vôi

Nghê đá - biểu tượng thần linh được làm nguyên khối trước cổng Tam Quan

Tượng La Hán đá trắng nguyên khối đã hoàn tất được “tập kết” tại khu đất trống trước Tháp Chuông

 Tư thế của mỗi tượng đá La Hán - theo cách nói của người Việt là “đang phù hộ cho một mảnh đất trong tương lai”

Theo DƯƠNG MINH LONG
Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần - tháng 2/2009

Bánh đa cua Hải Phòng Kỷ lục Châu Á

Trên những cánh đồng chua mặn giành giật từ biển cả, bão tố ngàn đời, người vùng biển Hải Phòng đổi một nắng hai sương lấy những hạt gạo ngan ngát nắng gió trùng khơi. 

Gạo ấy phơi già nắng, để qua vụ, đem về làng bánh đa cổ truyền 700 năm Lạng Côn – Kiến Thụy, làng Hỗ - huyện An Dương, Dư Hàng Kênh - trong nội thành, ngâm vào nước vài canh giờ, lại cho vào cối xay nhuyễn, chế nước vừa đủ tạo nên thứ bột sánh mịn, dẻo mềm. Xay xong hòa thêm bột quả gấc chín, giản tiện hơn là chút kẹo đường phèn, hay cầu kỳ nữa là một thứ mật thơm bí truyền để bột có màu nâu sậm. Rồi qua đôi bàn tay tảo tần chịu khó của người thợ miết mỏng, hấp chín, sắp bày kín phên tre nứa đem hong nắng, tráng sương – một loại bánh đa đỏ đặc trưng vùng quê biển đã thành hình.

Bánh đa nhúng thường là loại có một nắng, một sương. Nếu làm trong đêm, phơi lên đón sương rồi mới đem phơi nắng. Ngược lại, tráng bánh phơi ban ngày đón nắng thì cuối đêm họ mới thu vào. Như vậy, muốn có lá bánh đa khi đem trần lên, thả vào bát canh cua mềm miệng nhưng dẻo dai không bị bở bục hay trương nhũn ngoài chuyện gạo ngon, còn phải có bí quyết từ khâu chế nước xay gạo, điều chỉnh lửa lò khi tráng đến cách phơi bánh đượm nắng, ngấm sương tạo thành bánh đa tươi. Còn thứ bánh phơi khô cong vốn chỉ để đóng gói đem đi các miền xa, dù để được hàng tuần nhưng khi ăn đã vợi bớt đi nhiều phần hương vị đồng biển.



Bánh đa cua Hải Phòng


Hằng ngày, trên khắp đường phố Hải Phòng, trong các quán ăn hoặc vỉa hè, người người đi ăn sáng bằng món bánh đa cua quen thuộc mà luôn hấp dẫn. Buổi sáng khoảng hơn 9 giờ, các quán đã hết sạch bánh đa cua. Buổi chiều thì từ 3 - 4 giờ cho đến chập tối.



Nhiều nơi ở Hải Phòng làm bánh đa sợi, nhưng có tiếng nhất phải là bánh đa khu Dư Hàng Kênh, quận Lê Chân và bánh đa chợ Hỗ, huyện An Dương. Bánh đa phải làm bằng thứ gạo ngon, xay thành bột mịn và tráng cho mỏng đều, phơi vừa khô thì cắt ra thành sợi.

Rươi

Con rươi trông gần giống một con đỉa lai con rết bởi vì cái thân hình nhũn nhũn nhưng rất nhiều chân của nó. Khi sống rươi mềm mềm đủ mầu xanh, đỏ, vàng, xám vằn vện trong lớp nhớt quánh như hồ và sặc mùi tanh tanh đến khó chịu. Thế mà lạ thật, cái con vật xấu xí “đáng sợ” ấy khi đã qua bàn tay khéo léo của các bà nội trợ lại trở thành “đặc sản” thơm ngon khó quên.

Rươi còn tươi (Ảnh: My.opera)


Mùa vải quê tôi

Mùa hè nóng như đổ lửa cũng là lúc những vườn vải quê tôi nhuộm một màu đỏ sậm. Những quả vải đặc sản đang đem đến sự thay da đổi thịt cho mảnh đất Thanh Hà (Hải Dương).


Giống vải thiều Thanh Hà nổi tiếng vỏ mỏng, cùi dày, hạt bé và ngọt - Ảnh: Thảo Nga

Từ bao đời nay mảnh đất Thanh Hà là một vùng quê trù phú với hoa thơm, quả ngọt quanh năm nhờ phù sa của các con sông Rạng, sông Hương, sông Thái Bình bồi đắp. Gần 200 năm trước, cây vải đầu tiên được đem về đây ươm trồng. Nhờ sự ưu ái của trời đất, thiên nhiên với mảnh đất Thanh Hà giống tốt gặp đất phì nhiêu đã cho ra một sản vật nổi tiếng, để mỗi khi nhắc tới vải người ta lại nhớ ngay đến mảnh đất Thanh Hà.


Đình cổ Trịnh Xuyên

Nằm ở vị trí đắc địa khiến ai có dịp tới đình Trịnh Xuyên cũng có cảm giác như đang được đắm mình vào một ngôi làng nông thôn Việt Nam xưa. 


Đình Trịnh Xuyên thờ tướng quân Vũ Đức Phong

Đình Trịnh Xuyên thuộc thôn Trịnh Xuyên, xã Nghĩa An (huyện Ninh Giang). Nằm ở trung tâm làng, phía trước là ao, một bên là nhà văn hóa, một bên là chợ làng khiến ai có dịp tới đây cũng có cảm giác như đang được đắm mình vào một ngôi làng nông thôn Việt Nam xưa.


Về thăm Côn Sơn

Như một chuyến hành hương, chúng tôi tìm về Côn Sơn (huyện Chí Linh, Hải Dương), miền đất của những rừng thông bạt ngàn, nơi mấy trăm năm trước đã lưu dấu một cuộc đời ẩn dật, thanh bạch của người anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi. 


Toàn cảnh đền thờ Nguyễn Trãi dưới chân núi Kỳ Lân

Chiếc xe máy phóng vun vút qua những cung đường ngoằn ngoèo, hiểm trở đưa chúng tôi đến khu di tích - danh thắng Côn Sơn, thuộc địa phận xã Cộng Hòa. Chưa vào mùa du lịch nên du khách thưa vắng. Nhưng chính sự thanh vắng lại mang vẻ đẹp thanh bình cho nơi này.


Văn miếu Mao Điền - biểu tượng tinh thần hiếu học xứ Đông

Nằm bên đường 5, cách thành phố Hải Dương 15km về phía bắc, văn miếu Mao Điền được biết tới là văn miếu lớn thứ hai chỉ sau Văn miếu Quốc Tử Giám Hà Nội. Với hơn 500 năm tồn tại và thờ hơn 600 tiến sĩ của trấn Hải Dương, nó đã trở thành biểu tượng cho tinh thần hiếu học của người xứ Đông. 


Toàn cảnh văn miếu Mao Điền


Ếch om Phượng Tường

Nhắc tới Hưng Yên người ta sẽ nghĩ ngay tới những đặc sản nổi tiếng như nhãn lồng, bún thang, bánh giày làng Gàu, chả gà Tiểu Quan... Nhưng thật thiếu sót nếu không kể đến ếch om Phượng Tường - món ăn mang đủ tinh hoa của ẩm thực phố Hiến.


Ếch om Phượng Tường, nét tinh hoa của nền ẩm thực phố Hiến

Ếch om Phượng Tường - cái tên nghe sang trọng và đầy hấp dẫn ấy có xuất xứ từ một vùng nông thôn thuần nông của tỉnh Hưng Yên: làng Phượng Tường (xã Nhật Tân, huyện Tiên Lữ).


Tương Bần xứ Đông


Không biết từ bao giờ tương Bần (Hưng Yên) lại nổi tiếng và được lưu truyền như một nghề truyền thống. Tương thì nhiều nơi làm nhưng duy chỉ có tương Bần là ngon nhất.


Tương Bần sóng sánh màu vàng cánh gián - Ảnh: P.Thảo

Các cụ già làng tâm sự vào đầu thế kỷ 20 làng Bần thuần nông và rất nghèo, nhà nào cũng làm một vài chum tương dùng làm nước chấm trong sinh hoạt ăn uống và sau phát triển thành nghề. Khách thập phương qua lại mua tương về ăn thấy ngon và lời đồn tiếng thơm vang xa, thương hiệu tương Bần từ đó mà có. Kế thừa truyền thống nghề tương của cha ông, người làng Bần luôn bảo nhau giữ gìn chữ tín. Và họ không làm phụ lòng du khách thập phương mến mộ tới mua tương.