16 thg 1, 2013

Không gian màu nguy hiểm


Đà Lạt là một bức tranh có bảng màu riêng. Rất nhiều màu xanh đủ sắc độ của trời và cây, những dải đỏ nâu của đất, điểm xuyết những đốm rực rỡ của vàng, đỏ, hồng, tím, cam… của nhà cửa và hoa. Những điểm màu vừa nóng vừa lạnh tưởng chừng đối chọi nhưng trộn lẫn vào nhau lại hoà thành những mảng lấp lánh chỉ có thế thấy trong tranh Ấn Tượng thế kỷ 19. 



Cả cái không gian màu ấy lại hồi vọng và khúc xạ nhiều lần nữa qua mặt nước phản chiếu và ánh lam mờ của sương sớm. Mọi điều bình thường nhất đặt trong bảng màu này đều nổi bật lên và rọi phóng những cảm xúc phi thường. Đà Lạt nhìn đâu cũng đẹp cho nên chẳng có gì ngạc nhiên khi bất kỳ ai đặt chân đến đây đều mang về vô số những bức ảnh. Chẳng ai đếm được bao nhiêu cặp uyên ương khắp nơi đã chọn Đà Lạt làm nơi chụp bộ ảnh cưới của họ. Và cũng dễ hiểu khi hầu hết bộ phim quay ngoại cảnh ở Đà Lạt đều là những phim tình cảm.

Ga Đà Lạt những điều chưa biết


Ga Đà Lạt hiện lên với một kiến trúc độc đáo, một hình ảnh rất quen thuộc đối với người Đà Lạt. Từ cổng đi vào ta dễ dàng bắt gặp toàn cảnh nhà ga với một lối kiến trúc như hình đỉnh núi: ba đỉnh chóp hình tam giác như những đỉnh núi Lang Biang vây quanh xứ lạnh này.




Đầu máy cổ ở ga Đà Lạt - Ảnh: Internet

Ga Đà Lạt được gắn liền với tên tuổi một kiến trúc sư người Pháp tên là Moncet. Năm 1932, kiến trúc sư Moncet cùng đồng nghiệp của mình là Reveron đã thiết kế và thi công ga hỏa xa Đà Lạt. Sau 5 năm thi công (vào năm 1936), nhà ga hoàn thành.


Bí ẩn ngôi biệt thự của thứ phi Phi Ánh



Ngôi biệt thự đôi xây dựng bằng đá granit (tọa lạc tại số 1A và 1B, đường Quang Trung, P.9, Đà Lạt) hàng chục năm qua hoang tàn, chẳng ai ngó ngàng tới. Chỉ đến khi UBND tỉnh Lâm Đồng cho Công ty TNHH Hoài Nam (Hà Nội) thuê để trùng tu khai thác du lịch mới được dư luận quan tâm bởi những bí ẩn xung quanh ngôi biệt thự này.

Tòa biệt thự với hai ngôi nhà tách biệt được nối liền bằng một hành lang bán nguyệt được xây dựng vào năm 1928, mô phỏng kiến trúc vùng Basques, Tây Ban Nha nên nhìn bề ngoài có nhiều điểm khác biệt với hàng ngàn ngôi biệt thự kiến trúc Pháp hiện có ở Đà Lạt. Điều dễ nhận thấy ngôi biệt thự này có rất nhiều cửa sổ nhỏ xung quanh tường nhà, toàn bộ ngôi biệt thự có hàng chục cửa sổ và cửa ra vào hình dạng không giống nhau.


Ngọt thơm vị mứt Đà Lạt


Không chỉ nổi tiếng là thành phố ngàn hoa, Đà Lạt cũng là xứ sở của nhiều loại mứt đặc sản với đủ màu sắc và hương vị ngọt thơm hiếm thấy. Đến Đà Lạt, du khách khó có thể cưỡng lại vẻ hấp dẫn của mứt hoa hồng đỏ thắm, mứt khoai lang vàm rộm, mứt hồng dẻo, cà chua bi sấy khô… cực kỳ hấp dẫn.


Khách du lịch chọn mua mứt ở chợ Đà Lạt. Ảnh Nguyễn Dũng 

Có một điều đặc biệt, mứt Đà Lạt được sản xuất và bán quanh năm không nhất thiết phải đến tết mới có như những nơi khác. Đó là nhờ các phố lò mứt trên đường Phù Đổng Thiên Vương, Mai Anh Đào, khu Trại Hầm, Chùa Tàu… liên tục hoạt động sản xuất và cung cấp cho hàng trăm cửa hàng ở khắp nơi trong thành phố và chợ Đà Lạt. Mứt Đà Lạt hiện nay cũng có trên 30 loại khác nhau với đủ trạng thái sấy khô, sấy dẻo, dòn, chua, cay… phục vụ từng khẩu vị của du khách.

Chợ trên đỉnh núi



Sương mù vây phủ núi đồi Langbian. Ảnh: Chi Lan

Những chiếc xe jeep chuyên dụng chạy vòng vèo từ chân núi lên đỉnh Lang Biang liên tục. Chưa bao giờ đến Đà Lạt tôi lại thấy người, xe đông nghẹt ở bãi xe chờ lên đỉnh đông như vậy. Xe du lịch của các công ty lữ hành cứ đậu thành hàng, dài mãi ra. Mấy cậu hướng dẫn viên cầm cờ hiệu tíu tít chạy từ phòng vé ra bãi xe. Tiếng loa từ phòng máy vang ra từng chập, từng chập để điều khiển, bố trí lượt xe lên núi.

Chả bù mấy năm trước, khách lên núi còn thưa thớt lắm; nay đường đã mở rộng, xe lên thuận tiện, hai bên đường uốn lượn dưới ngàn thông hiện ra cứ đẹp như một giấc mơ, du khách bị quyến rũ là phải thôi.

Mùa mưa lên thăm xứ sương mù

Nhiều người cho rằng Đà Lạt đẹp nhất vào mùa đông, khi khắp mọi nẻo đường tràn ngập màu vàng hoa dã quỳ. Nhưng cũng nhiều người thích du lịch Đà Lạt vào mùa mưa, khi ở nhiều thành phố khác, mọi người khổ sở với cái nắng oi nồng mùa hạ; đó cũng là mùa mà học sinh nghỉ học và các đơn vị, cơ quan thường tổ chức những chuyến đi chơi.

Đà Lạt thường vào mùa mưa với những cơn mưa vùi. Đến Đà Lạt vào mùa này, khí hậu mát mẻ, dễ chịu, không lạnh như những ngày đông giá, Tuy vậy, du khách đến từ những vùng duyên hải hay Nam bộ cũng thường chuẩn bị trang phục đủ ấm khi dạo phố đêm hay sáng sớm để ngắm sương mù.

Các chuyến xe xuất phát từ Nha Trang hay TPHCM đều đến Đà Lạt vào giữa trưa. Điểm tham quan đầu tiên trong hành trình thường là thác Prenn. Vào mùa mưa, thác Prenn chảy mạnh, nước không trong mà vàng màu phù sa. Bạn có thể gặp mưa khi dừng chân ở Prenn, sẽ khó cho việc chụp ảnh lưu niệm nhưng đó là những giây phút thú vị trong chuyến đi, bởi mưa không nặng hạt mà như những hạt bụi li ti, rỉ rả vừa đủ cho ướt tóc, vừa đủ cho những người yêu nhau gần nhau. Trời cũng khéo chọn là thường một ngày những cơn mưa có khi vào buổi sáng, có lúc vào buổi chiều. Mỗi ngày Đà Lạt thường dành cho du khách một buổi không mưa để rong chơi. 



Hồ Xuân Hương sau cơn mưa. 

Du lịch Lâm Đồng nhìn từ phía biển


Nằm chung dải đất miền Trung, Đà Lạt là một trong những thành phố thu hút đông đảo khách du lịch bên cạnh những Huế, Đà Nẵng, Hội An, Nha Trang. Tuy nhiên, khác hẳn với đặc điểm chung của những thành phố du lịch miền Trung là nằm trên dải đất ven biển nhiệt đới, Đà Lạt lại là thành phố mang khuôn mặt của vùng cận ôn đới. Và, nhìn Đà Lạt từ phía biển để rõ hơn những điều du lịch Đà Lạt đã làm được và còn thiếu, để rừng và biển tiến gần nhau hơn. 


Du khách nước ngoài thăm Đà Lạt 

Đà Lạt - khí hậu lạ đất miền Trung

Ông Lê Thế Sơn, đại diện cho Vitour, một hãng lữ hành thừa nhận: “Khí hậu miền Trung nói chung là nóng, riêng Đà Lạt được thiên nhiên ưu đãi khí hậu, mát mẻ quanh năm. Đây là một trong những điều làm khách hàng của chúng tôi rất thích, nhất là khách nội địa”. Giữa một miền Trung nắng đổ lửa, Đà Lạt được trời cho cái mát lành, nhẹ nhõm, để giữa mùa nóng bức du khách chợt bắt gặp không gian xứ lạnh.

Thung lũng Vàng mộng mơ

Nhắc đến Đà Lạt mọi người thường nghĩ đến hồ Xuân Hương, thung lũng Tình Yêu, hồ Tuyền Lâm và những đồi thông ngút xanh với đỉnh Langbiang vời vợi… Ở cái thành phố mù sương này thật sự có biết bao điều kỳ thú hấp dẫn du khách gần xa. Từ năm 2005 trở lại đây, đến Đà Lạt, du khách thường tìm đến thung lũng Vàng, hay khu du lịch Đankia - Suối Vàng.


Khu du lịch Đankia - Suối Vàng. Ảnh: Nguyễn Ngọc Tuyết

Nằm cách thành phố Đà Lạt 15km về hướng tây bắc, khu du lịch sinh thái Thung lũng Vàng có tổng diện tích hơn 170km được khai thác từ năm 2005. Một ngày giữa mùa hạ năm nay, cùng đoàn tham quan của trường Châu Văn Liêm (Cần Thơ), lần đầu tiên tôi đặt chân đến Thung lũng Vàng, nằm cạnh hồ Đankia - Suối vàng.


Thung lũng Tình Yêu



Thung lũng Tình Yêu. Ảnh: Khuê Việt Trường

Trong các điểm du lịch ở Đà Lạt, thung lũng Tình Yêu là điểm đến đông khách nhất, điều này dễ hiểu vì đây là nơi phong cảnh lãng mạn, trữ tình. Cách Đà Lạt 5 cây số, đi hết con đường Phù Đổng, rẽ qua đường Mai Anh Đào là tới điểm hẹn của tình yêu này.

Vùng đất cao nguyên nay là thành phố Đà Lạt được bác sĩ Yersin phát hiện và đưa vào bản đồ từ năm 1893. Khoảng giữa thập niên 1910, khu đô thị Đà Lạt được hình thành và dần dần trở thành nơi nghỉ dưỡng cho giới quan lại và nhà giàu người Pháp ở Đông Dương. Từ năm 1930, Vallée d'Amour (thung lũng Tình Yêu) được người Pháp đặt tên cho một vùng thung lũng xanh tươi, lãng mạn. Đến thời vua Bảo Đại, vùng này được gọi là thung lũng Hòa Bình; cho đến năm 1953, thắng cảnh du lịch này được gọi là thung lũng Tình Yêu đến nay. Năm 1972, một đập ngăn nước được xây dựng tạo thành hồ Đa Thiện. Năm 1998, hồ Ða Thiện - Thung lũng Tình Yêu được công nhận là thắng cảnh cấp quốc gia. 




Nơi thời gian đi giật lùi



Không gian café Cổ là bản hợp tấu những hòa âm chỏi. Màu xanh lá cây, đỏ, cam… của những chiếc xe máy đủ loại hồn nhiên giành giật sự chú ý bên cạnh những bàn ghế màu tối, những chiếc đĩa hát cũ đen đủi và những đèn măng-sông xỉn màu thời gian.

 Ngay cửa vào quán, màu gỗ nâu đỏ trong cái quán trần thấp hơi âm u bị đập toang bằng một chiếc mô-tô Steed Chopper sơn màu xanh lá cây. Không gian trong quán bị đảo lộn, phân ly bởi bảy chiếc xe án ngữ ngay cửa, bên lối đi, treo trên tường, dựng áp mái... Steed Chopper đời 1992, Honda H90 đời 1964, rồi mấy chiếc Mobylette, Velo Solex Pháp thời thượng của những năm 1950. Một chiếc Jawa của Tiệp Khắc bánh xe sau móc chặt trên tường sát trần nhà, bánh trước chúi xuống như cứ chực lao xuống đầu bất kỳ ai ngồi bên dưới.